Người Trung Quốc nói gì về chuyện ăn thịt chó đầu năm Tuất

Lần đầu mẹ cho ăn thịt chó, Bang không cầm được nước mắt khi nghĩ đến chú chó Duo Duo của mình.

Bài chia sẻ bên dưới của tác giả Bang Xiao mới được đăng tải trên trang ABC News, mở ra những góc nhìn khác nhau xoay quanh thói quen ăn thịt chó của người Trung Quốc.

Tháng 12 vừa rồi, tôi đang ngồi ăn tối tại Australia cùng vài người bạn mới quen thì bất ngờ được hỏi về một chuyện đã lâu không bàn đến. Đó là khi có người bỗng dưng hỏi: “Bạn có ăn thịt chó không?”, tôi đã mất cả tiếng sau đó để cố giải thích mọi thứ về điều này trong văn hoá Trung Quốc và trải nghiệm của chính bản thân mình. Nhưng có một câu chuyện gây chú ý và ngạc nhiên nhất là khi tôi nhớ lại lần đầu mình ăn thịt chó.

“Đây là thịt chó”

Tôi đặc biệt nhớ một bữa cơm Tết từ khoảng hơn 20 năm về trước, khi tôi còn là cậu bé 9 tuổi bất ngờ được mẹ cho ăn thịt chó. Khoảnh khắc ấy vẫn in sâu vào tâm trí, khi tôi nhìn chằm chằm vào đĩa thịt có màu đỏ như thịt ba chỉ và ăn thử một miếng. Tôi nhớ mùi vị của nó khá giống thịt bò, nhưng chỉ khác một chút.

Hỏi mẹ đây là món gì, tôi nhận được lời đáp: “Đây là thịt chó”. Thuở ấy tôi đang nuôi một con chó Bắc Kinh mà tôi rất yêu quý, tên là Duo Duo. Bạn có thể phần nào mường tượng ra cú sốc và cơn giận dữ chạy trong người tôi vào giây phút biết mình vừa ăn gì.

Một đĩa thịt chó. Ảnh minh hoạ: Weibo.

Một đĩa thịt chó. Ảnh minh hoạ: Weibo.

Với tư cách là một người nuôi chó, tôi không thể chấp nhận sự thật đó, nhưng cha mẹ tôi lại nghĩ khác và không thể hiểu phản ứng của con trai mình.

“Có chuyện gì thế Bang? Con ăn thịt gà vào năm Dậu, thịt bò vào năm Sửu, lần này thì có vấn đề gì?”, cha mẹ tôi thắc mắc. Với họ, thịt chó cũng giống như những loại thịt khác. Họ – một thế hệ trải qua nạn đói và những năm Cách mạng Văn hoá, dạy tôi nên cảm thấy “biết ơn” khi được ăn thịt chó. Với tôi, nó như thể tôi đang ăn thịt chính Duo Duo yêu quý của mình. Tôi đã khóc.

Ngay hôm sau, tôi nói với mẹ rằng mình sẽ không bao giờ ăn thịt chó nữa. Bà nói rằng: “Mẹ có thể hiểu con không ăn thịt chó, nhưng con nghĩ thịt chó thì khác thịt lợn, thịt cừu hay thịt bò sao?”. Hoàn cảnh ấy tiếp tục khiến tôi áp lực và mắc kẹt giữa những hiểu lầm mà một đứa trẻ không thể làm làm sáng tỏ cho tới nhiều năm về sau.

Khi người yêu chó gặp những người ăn thịt chó

Khi chuyển đến Australia sinh sống, tôi thường được người lạ hỏi “Bạn có ăn thịt chó không?”. Đơn giản vì tôi là người Trung Quốc, và tôi nhận ra nhiều người cũng gặp phải vấn đề tương tự, đặc biệt là những ai yêu chó tại Trung Quốc. 

Tại Trung Quốc, việc ăn thịt chó có từ ít nhất 400 năm trước, theo số liệu từ chính phủ. Nhưng xã hội càng hiện đại, những quan điểm đối lập càng mạnh mẽ giữa các thế hệ, đặc biệt là giữa người yêu chó và người ăn thịt chó.

Trong vài năm gần đây, cư dân mạng Trung Quốc thường có những cuộc “khẩu chiến” để tranh luận về việc có nên huỷ bỏ lễ hội thịt chó tại Ngọc Lâm, Quảng Tây hay không. Trước thềm lễ hội 2016, những tổ chức bảo vệ động vật đã thu thập hơn 11 triệu chữ ký nộp cho chính quyền để yêu cầu huỷ bỏ truyền thống này.

Những người thuộc tổ chức bảo vệ động vật đang giải cứu những con chó trước thềm lễ hội thịt chó Ngọc Lâm. Ảnh: Reuters.

Những người thuộc tổ chức bảo vệ động vật đang giải cứu những con chó trước thềm lễ hội thịt chó Ngọc Lâm. Ảnh: Reuters.

Giới chức tại Ngọc Lâm sau đó ra lệnh cấm nhà hàng, quán ăn ven đường và tiểu thương bán thịt chó trước thềm lễ hội 2017. Tuy nhiên, không có luật lệ nào cấm ăn thịt chó, và những người dân trên các tỉnh thành khác ngoài Ngọc Lâm không đồng tình với quyết định này, vì vậy lễ hội vẫn diễn ra.

Trước đó, vào năm 2015, Quỹ Động vật Châu Á (AAF) công bố kết quả một nghiên cứu kéo dài 4 năm cho thấy hơn 70% người Trung Quốc tham gia khảo sát đồng tình rằng ăn thịt chó khác thịt bò, cừu.

Năm 2014, People’s Daily từng đăng tải một bài báo nói rằng những người yêu chó coi loài vật này như bạn đồng hành của con người. Nhưng thực tế tại Trung Quốc, không có luật lệ hay quy định nào về đạo đức công nhận điều này, người dân nói chung cũng không đặt danh hiệu đặc biệt gì cho loài chó. Vì vậy, tại Trung Quốc chó vừa là bạn vừa là thức ăn của con người.

Đoàn tụ ngày Tết

Mẹ và tôi đều có những mối liên kết đặc biệt với chó, nhưng giữa chúng tôi luôn tồn tại bất đồng sâu sắc về việc ăn thịt chó. Là đứa trẻ ra đời theo chính sách một con tại Trung Quốc, tôi là người đầu tiên trong nhà có cơ hội tiếp xúc với nền văn hoá phương Tây, và điều đó càng nới rộng khoảng cách thế hệ cũng như quan điểm giữa cha mẹ với tôi.

Mẹ qua đời không lâu sau khi gia đình tôi chuyển đến Australia sống, khoảng 10 năm trước. Tôi nhớ bà rất nhiều, nên mỗi lần về nhà tôi đều đến thăm nhà họ hàng, để chơi với cháu của chó Duo Duo tôi nuôi từ thuở nhỏ và chiêm nghiệm những thăng trầm của thời thơ ấu cũng như nền văn hoá trong tôi.

Bang cùng mẹ chơi đùa với chó Duo Duo. Ảnh: Bang Xiao.

Bang cùng mẹ chơi đùa với chó Duo Duo. Ảnh: Bang Xiao.

Theo thời gian, tôi dần vỡ ra những khoảng cách về văn hoá và thế hệ giữa cha mẹ với mình. Họ không phải là “những người ăn thịt chó”, họ chỉ là những người tình cờ lớn lên trong một bối cảnh lịch sử khác, dẫn tới việc thực đơn của họ có tên những loài động vật khác với chúng tôi ngày nay.

Cha mẹ tôi ra đời giữa thời kỳ cách mạng Đại nhảy vọt của Mao Trạch Đông, mỗi người có khoảng 6 anh chị em ruột. Không lâu sau khi chào đời, họ đã sống sót qua nạn đói lịch sử 1959-1961 tại Trung Quốc. 

Mẹ luôn nhắc tôi rằng hàng chục triệu người đã chết đói vào khoảng thời gian đó, ông ngoại tôi từng phải lột vỏ cây nấu cho con ăn. Những năm ấy, nạn đói kém mất mùa xảy ra ở khắp nơi, khiến thịt – gồm cả thịt chó – trở thành cực phẩm. 

Sau nhiều năm kinh tế và xã hội phát triển, thịt chó dù không còn là món ăn xa xỉ, nhưng người Trung Quốc vẫn duy trì thói quen tiêu thụ loại thực phẩm này như một truyền thống – cha mẹ tôi cũng vậy.

Sống tại Australia, cha tôi luôn trả lời câu hỏi “Tại sao bạn ăn thịt chó” bằng cách dẫn giải về việc người dân ăn thịt kangaroo trong khi loài vật này là biểu tượng của đất nước. “Chúng tôi không bao giờ làm thế tại Trung Quốc”, ông nói. Tôi tin rằng ông có quan điểm của riêng mình.

Mặc dù tôi đã xa quê một thời gian dài, truyền thống Trung Quốc vẫn luôn chảy trong huyết mạch. Như việc dù có tức giận thế nào khi người thân luôn ăn thịt chó vào bữa cơm đoàn viên, tôi vẫn không ngừng háo hức cùng gia đình đón Tết Âm lịch. Như những năm khác, tôi vẫn quây quần cùng gia đình và bạn bè tại Australia ăn mừng năm mới Mậu Tuất theo truyền thống, với mọi ký ức dù tốt đẹp, tồi tệ, buồn hay mâu thuẫn về mẹ, về Duo Duo luôn hiện hữu trong tâm trí.

Phạm Huyền   |  

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian làng cổ

Hình ảnh chợ quê, cây đa, bến nước, cổng làng… được tái hiện tại Khu trải nghiệm văn hóa Việt (Hải Phòng) khiến du khách thích thú.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian làng cổ

Không gian làng quê Việt được ông Ngô Minh Khiêm, thủ đền Mạc cùng một số bạn bè tái dựng trên diện tích khoảng 2 ha ở huyện Kiến Thuỵ, Hải Phòng. 

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian làng cổ

Sau 2 tháng thi công, các hạng mục chính của dự án được đưa vào hoạt động như: cổng làng bằng đá ong, cây đa, bến nước, cầu tre, chợ quê, nếp nhà tranh và khu chơi các trò chơi dân gian như bịt mắt bắt vịt, đập niêu đất, đi cầu khỉ, nặn gốm, bắt cá, xay thóc, trồng hoa… 

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian làng cổ

Khu chợ quê với các gian hàng lợp bằng lá cọ, trưng bày nhiều mặt hàng: nước chè xanh, nước vối, hoa tươi, bút mực, giấy dó, niêu đất, chum vại gốm, rổ, rá, đăng đó… Du khách có thể nhập vai cả chủ quán lẫn khách hàng.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian làng cổ

Với cụ ông Cao Thu Tiến (Hải Phòng), hình ảnh phiên chợ quê xưa có lẽ không xa lạ, nhưng sau nhiều năm sinh sống tại thành phố, ông như trẻ lại trong vai người bán nước chè và thực khách chính là con cháu quây quần bên chõng tre.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian làng cổ

Hai bé “Súp lơ” và “Cải bắp” (con anh Nguyễn Tiến Phúc ở Hải Phòng) vào vai ông đồ, bà đồ cho chữ.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian làng cổ

Thiếu nữ Hoàng Thị Kiều Hiên (24 tuổi) trong trang phục áo dài truyền thống cùng bạn du xuân, tạo dáng, ghi lại những hình ảnh của tuổi đôi mươi trong tiết trời mùa xuân se lạnh, lất phất mưa bay.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian làng cổ

… gánh hoa đi chợ.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian làng cổ

… thử làm cô hàng nước.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian làng cổ

…tạo dáng trên chiếc cầu tre.

Giang Chinh   |  

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian văn hóa Việt xưa

Hình ảnh chợ quê, cây đa, bến nước, cổng làng… được tái hiện tại Khu trải nghiệm văn hóa Việt (Hải Phòng) khiến du khách thích thú.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian văn hóa Việt xưa

Không gian làng quê Việt được ông Ngô Minh Khiêm, thủ đền Mạc cùng một số bạn bè tái dựng trên diện tích khoảng 2 ha ở huyện Kiến Thuỵ, Hải Phòng. 

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian văn hóa Việt xưa

Sau 2 tháng thi công, các hạng mục chính của dự án được đưa vào hoạt động như: cổng làng bằng đá ong, cây đa, bến nước, cầu tre, chợ quê, nếp nhà tranh và khu chơi các trò chơi dân gian như bịt mắt bắt vịt, đập niêu đất, đi cầu khỉ, nặn gốm, bắt cá, xay thóc, trồng hoa… 

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian văn hóa Việt xưa

Khu chợ quê với các gian hàng lợp bằng lá cọ, trưng bày nhiều mặt hàng: nước chè xanh, nước vối, hoa tươi, bút mực, giấy dó, niêu đất, chum vại gốm, rổ, rá, đăng đó… Du khách có thể nhập vai cả chủ quán lẫn khách hàng.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian văn hóa Việt xưa

Với cụ ông Cao Thu Tiến (Hải Phòng), hình ảnh phiên chợ quê xưa có lẽ không xa lạ, nhưng sau nhiều năm sinh sống tại thành phố, ông như trẻ lại trong vai người bán nước chè và thực khách chính là con cháu quây quần bên chõng tre.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian văn hóa Việt xưa

Hai bé “Súp lơ” và “Cải bắp” (con anh Nguyễn Tiến Phúc ở Hải Phòng) vào vai ông đồ, bà đồ cho chữ.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian văn hóa Việt xưa

Thiếu nữ Hoàng Thị Kiều Hiên (24 tuổi) trong trang phục áo dài truyền thống cùng bạn du xuân, tạo dáng, ghi lại những hình ảnh của tuổi đôi mươi trong tiết trời mùa xuân se lạnh, lất phất mưa bay.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian văn hóa Việt xưa

… gánh hoa đi chợ.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian văn hóa Việt xưa

… thử làm cô hàng nước.

Thiếu nữ đất Cảng diện áo dài trong không gian văn hóa Việt xưa

…tạo dáng trên chiếc cầu tre.

Giang Chinh   |  

Khách Tây bất ngờ khi biết giá cả tăng trong dịp Tết

Giá các món cơm, phở, hủ tiếu,… tại nhiều trạm nghỉ trên tuyến đường TP HCM đi miền Tây tăng từ 5.000 đồng trở lên trong những ngày Tết.

Nhiều du khách chưa từng hoặc lâu ngày không ăn uống tại các trạm nghỉ chân đều không biết về việc tăng giá vào ngày Tết. Nam du khách Andrew (Anh) cho hay, anh không hề biết giá cả của các món ăn trước vì đây là lần đầu tiên anh đến Việt Nam. Khi phát hiện giá đồ ăn khác so với ngày bình thường, nam du khách tỏ ra ngạc nhiên.

“Tôi được biết hiện tại là kỳ nghỉ năm mới của các bạn. Nhưng nhân viên không nói cho chúng tôi biết là giá đã tăng so với ngày thường”, nam du khách phản ánh.

Đang trên đường đi Cần Thơ, Camila Salinas (Australia) cũng nghỉ chân tại một trạm dừng, cô dùng một tô bún bò và một ly nước mía. Khi được hỏi đã biết hoá đơn tăng 10.000 đồng so với ngày thường hay không, nữ du khách bất ngờ. “Tại sao lại tăng giá vào ngày nghỉ trong khi đây là lúc các bạn sẽ có cơ hội bán được nhiều hơn ngày thường ?”.

Nhiều du khách tỏ ra lúng túng sau khi biết giá cả có chênh nhẹ so với ngày thường. Ảnh: Phong Vinh.

Nhiều du khách tỏ ra lúng túng sau khi biết giá cả dịp Tết có chênh lệch so với ngày thường. Ảnh: Phong Vinh.

Nhiều du khách nước ngoài chưa hiểu được “bài toán” về chi phí trong dịp Tết mà các doanh nghiệp, hàng quán phải xem xét khi kinh doanh. Vì vậy, đại đa số người Việt đều chấp nhận giá cả chênh lệch so với ngày thường. Nhưng đổi lại, những người này cũng cần một chất lượng xứng đáng so với số tiền họ bỏ ra.

Khởi hành từ TP HCM đi Đồng Tháp sáng mồng 4 Tết, Lê Thành Nhân (huyện Nhà Bè) cho biết, anh ăn tô phở tại một trạm nghỉ trên quốc lộ 1A, thuộc địa bàn xã Mỹ Đức Đông, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang với giá 60.000 đồng, trong khi ngày thường là 55.000 đồng.

“Tôi không ngạc nhiên vì giá tăng vào ngày Tết. Có điều chỗ này không dán bảng thông báo mà chỉ thu tiền. Khi hỏi giá ngày thường bao nhiêu thì nhân viên mới trả lời”, anh Nhân cho biết.

Minh Long và Tuyết Mai từ TP HCM đi xe máy xuống Tiền Giang du xuân sáng mồng 4 Tết. Hai người dùng bữa sáng gồm bánh mì 28.000 đồng/ ổ và nước ngọt 18.000 đồng/ chai. “Ổ bánh mì chỉ ít cọng rau và vài miếng thịt heo. Mình không biết giá ngày thường bao nhiêu nhưng vẫn có cảm giác bị “chặt chém” khi rời đi”, Mai kể lại.

Phở, hủ tiếu, cơm tại một trạm nghỉ chân trên quốc lộ 1A tăng nhẹ 5.000 đồng vào dịp Tết. Ảnh: Di Vỹ.

Phở, hủ tiếu, cơm tại một số trạm nghỉ chân trên quốc lộ 1A tăng khoảng 5.000 – 10.000 đồng vào dịp Tết. Ảnh: Phong Vinh.

Chiều mồng 3 Tết, chị Xuân Hương (Quận 7, TP HCM) cũng dùng cơm tại một quán trên quốc lộ 1A với giá 65.000 đồng, ngày thường có giá 55.000 đồng. “Ngày Tết nên chợ búa ít hoạt động, giá cả tăng. Các hàng quán còn phải trả tiền cho nhân công nên tôi không nghĩ nhiều về giá tăng. Phần cơm tôi ăn gồm trứng chiên, thịt kho kèm rau sống rất ngon, canh mang ra còn nóng. Tôi thấy hài lòng về giá này”, chị Hương chia sẻ.

Hầu như các trạm dừng chân lớn như Minh Phát, Vân Mập, Tám Ri, Hiệp Thành Phát… nằm trên trục đường đi các tỉnh miền Tây đều hoạt động trong dịp Tết. Do nhiều người dân đi chùa nên những trạm này cũng phục vụ các món ăn chay, giá 35.000 đồng cho một phần cơm. Giá bữa chính, đồ uống, đồ ăn vặt tăng 5.000 – 10.000 đồng. 

Phong Vinh   |  

Hành khách sấy đồ lót bằng lỗ thông gió trên máy bay

Một nữ hành khách bị bắt quả tang dùng lỗ thông gió trên máy bay để sấy chiếc quần trong 20 phút trên chuyến bay tới Nga.

Sự việc xảy ra trên chuyến bay của hãng hàng không Ural Airlines, cất cánh từ thành phố Antalya, miền nam Thổ Nhỹ Kỳ đến Moscow, Nga. Một người phụ nữ chưa xác định danh tính bị quay lại cảnh đang dùng tay giữ chiếc quần lót dưới quạt thông gió để hong khô, News đưa tin ngày 20/2.

Theo những người cùng chuyến bay, người phụ nữ không chút ngại ngần khi cô dành tới 20 phút để hong khô chiếc quần. Các hành khách trên máy bay quá sốc đến nỗi họ chỉ biết giữ im lặng.

Hành khách sấy quần lót bằng lỗ thông gió trên máy bay

 
 

Hành khách sấy quần lót bằng lỗ thông gió trên máy bay

Một hành khách trên máy bay đã dùng điện thoại để quay lại sự việc này. Video này nhanh chóng nhận được sự chú ý từ dư luận. Người dùng tên Dmitriy Birykov bình luận: “Có lẽ cô ấy sợ phát tè khi máy bay cất cánh nên giờ phải hong khô chúng”.

Một ý kiến khác cho rằng chiếc quần này thuộc về bé gái đi cùng người phụ nữ thì hợp lý hơn. Ravil Zakharov viết: “Đây chưa phải là điều tệ nhất trong thế giới hiện đại”. Tuy nhiên, cũng có một số ý kiến chỉ trích cách làm của nữ hành khách. Heych bola-bola viết: “Người phụ nữ có cách cư xử thật tệ. Thật buồn”.

Vân Phạm (theo News)

Người Trung Quốc nói gì về chuyện ăn thịt chó đầu xuân Mậu Tuất

Lần đầu mẹ cho ăn thịt chó, Bang không cầm được nước mắt khi nghĩ đến chú chó Duo Duo của mình.

Bài chia sẻ bên dưới của tác giả Bang Xiao mới được đăng tải trên trang ABC News, mở ra những góc nhìn khác nhau xoay quanh thói quen ăn thịt chó của người Trung Quốc.

Tháng 12 vừa rồi, tôi đang ngồi ăn tối tại Australia cùng vài người bạn mới quen thì bất ngờ được hỏi về một chuyện đã lâu không bàn đến. Đó là khi có người bỗng dưng hỏi: “Bạn có ăn thịt chó không?”, tôi đã mất cả tiếng sau đó để cố giải thích mọi thứ về điều này trong văn hoá Trung Quốc và trải nghiệm của chính bản thân mình. Nhưng có một câu chuyện gây chú ý và ngạc nhiên nhất là khi tôi nhớ lại lần đầu mình ăn thịt chó.

“Đây là thịt chó”

Tôi đặc biệt nhớ một bữa cơm Tết từ khoảng hơn 20 năm về trước, khi tôi còn là cậu bé 9 tuổi bất ngờ được mẹ cho ăn thịt chó. Khoảnh khắc ấy vẫn in sâu vào tâm trí, khi tôi nhìn chằm chằm vào đĩa thịt có màu đỏ như thịt ba chỉ và ăn thử một miếng. Tôi nhớ mùi vị của nó khá giống thịt bò, nhưng chỉ khác một chút.

Hỏi mẹ đây là món gì, tôi nhận được lời đáp: “Đây là thịt chó”. Thuở ấy tôi đang nuôi một con chó Bắc Kinh mà tôi rất yêu quý, tên là Duo Duo. Bạn có thể phần nào mường tượng ra cú sốc và cơn giận dữ chạy trong người tôi vào giây phút biết mình vừa ăn gì.

Một đĩa thịt chó. Ảnh minh hoạ: Weibo.

Một đĩa thịt chó. Ảnh minh hoạ: Weibo.

Với tư cách là một người nuôi chó, tôi không thể chấp nhận sự thật đó, nhưng cha mẹ tôi lại nghĩ khác và không thể hiểu phản ứng của con trai mình.

“Có chuyện gì thế Bang? Con ăn thịt gà vào năm Dậu, thịt bò vào năm Sửu, lần này thì có vấn đề gì?”, cha mẹ tôi thắc mắc. Với họ, thịt chó cũng giống như những loại thịt khác. Họ – một thế hệ trải qua nạn đói và những năm Cách mạng Văn hoá, dạy tôi nên cảm thấy “biết ơn” khi được ăn thịt chó. Với tôi, nó như thể tôi đang ăn thịt chính Duo Duo yêu quý của mình. Tôi đã khóc.

Ngay hôm sau, tôi nói với mẹ rằng mình sẽ không bao giờ ăn thịt chó nữa. Bà nói rằng: “Mẹ có thể hiểu con không ăn thịt chó, nhưng con nghĩ thịt chó thì khác thịt lợn, thịt cừu hay thịt bò sao?”. Hoàn cảnh ấy tiếp tục khiến tôi áp lực và mắc kẹt giữa những hiểu lầm mà một đứa trẻ không thể làm làm sáng tỏ cho tới nhiều năm về sau.

Khi người yêu chó gặp những người ăn thịt chó

Khi chuyển đến Australia sinh sống, tôi thường được người lạ hỏi “Bạn có ăn thịt chó không?”. Đơn giản vì tôi là người Trung Quốc, và tôi nhận ra nhiều người cũng gặp phải vấn đề tương tự, đặc biệt là những ai yêu chó tại Trung Quốc. 

Tại Trung Quốc, việc ăn thịt chó có từ ít nhất 400 năm trước, theo số liệu từ chính phủ. Nhưng xã hội càng hiện đại, những quan điểm đối lập càng mạnh mẽ giữa các thế hệ, đặc biệt là giữa người yêu chó và người ăn thịt chó.

Trong vài năm gần đây, cư dân mạng Trung Quốc thường có những cuộc “khẩu chiến” để tranh luận về việc có nên huỷ bỏ lễ hội thịt chó tại Ngọc Lâm, Quảng Tây hay không. Trước thềm lễ hội 2016, những tổ chức bảo vệ động vật đã thu thập hơn 11 triệu chữ ký nộp cho chính quyền để yêu cầu huỷ bỏ truyền thống này.

Những người thuộc tổ chức bảo vệ động vật đang giải cứu những con chó trước thềm lễ hội thịt chó Ngọc Lâm. Ảnh: Reuters.

Những người thuộc tổ chức bảo vệ động vật đang giải cứu những con chó trước thềm lễ hội thịt chó Ngọc Lâm. Ảnh: Reuters.

Giới chức tại Ngọc Lâm sau đó ra lệnh cấm nhà hàng, quán ăn ven đường và tiểu thương bán thịt chó trước thềm lễ hội 2017. Tuy nhiên, không có luật lệ nào cấm ăn thịt chó, và những người dân trên các tỉnh thành khác ngoài Ngọc Lâm không đồng tình với quyết định này, vì vậy lễ hội vẫn diễn ra.

Trước đó, vào năm 2015, Quỹ Động vật Châu Á (AAF) công bố kết quả một nghiên cứu kéo dài 4 năm cho thấy hơn 70% người Trung Quốc tham gia khảo sát đồng tình rằng ăn thịt chó khác thịt bò, cừu.

Năm 2014, People’s Daily từng đăng tải một bài báo nói rằng những người yêu chó coi loài vật này như bạn đồng hành của con người. Nhưng thực tế tại Trung Quốc, không có luật lệ hay quy định nào về đạo đức công nhận điều này, người dân nói chung cũng không đặt danh hiệu đặc biệt gì cho loài chó. Vì vậy, tại Trung Quốc chó vừa là bạn vừa là thức ăn của con người.

Đoàn tụ ngày Tết

Mẹ và tôi đều có những mối liên kết đặc biệt với chó, nhưng giữa chúng tôi luôn tồn tại bất đồng sâu sắc về việc ăn thịt chó. Là đứa trẻ ra đời theo chính sách một con tại Trung Quốc, tôi là người đầu tiên trong nhà có cơ hội tiếp xúc với nền văn hoá phương Tây, và điều đó càng nới rộng khoảng cách thế hệ cũng như quan điểm giữa cha mẹ với tôi.

Mẹ qua đời không lâu sau khi gia đình tôi chuyển đến Australia sống, khoảng 10 năm trước. Tôi nhớ bà rất nhiều, nên mỗi lần về nhà tôi đều đến thăm nhà họ hàng, để chơi với cháu của chó Duo Duo tôi nuôi từ thuở nhỏ và chiêm nghiệm những thăng trầm của thời thơ ấu cũng như nền văn hoá trong tôi.

Bang cùng mẹ chơi đùa với chó Duo Duo. Ảnh: Bang Xiao.

Bang cùng mẹ chơi đùa với chó Duo Duo. Ảnh: Bang Xiao.

Theo thời gian, tôi dần vỡ ra những khoảng cách về văn hoá và thế hệ giữa cha mẹ với mình. Họ không phải là “những người ăn thịt chó”, họ chỉ là những người tình cờ lớn lên trong một bối cảnh lịch sử khác, dẫn tới việc thực đơn của họ có tên những loài động vật khác với chúng tôi ngày nay.

Cha mẹ tôi ra đời giữa thời kỳ cách mạng Đại nhảy vọt của Mao Trạch Đông, mỗi người có khoảng 6 anh chị em ruột. Không lâu sau khi chào đời, họ đã sống sót qua nạn đói lịch sử 1959-1961 tại Trung Quốc. 

Mẹ luôn nhắc tôi rằng hàng chục triệu người đã chết đói vào khoảng thời gian đó, ông ngoại tôi từng phải lột vỏ cây nấu cho con ăn. Những năm ấy, nạn đói kém mất mùa xảy ra ở khắp nơi, khiến thịt – gồm cả thịt chó – trở thành cực phẩm. 

Sau nhiều năm kinh tế và xã hội phát triển, thịt chó dù không còn là món ăn xa xỉ, nhưng người Trung Quốc vẫn duy trì thói quen tiêu thụ loại thực phẩm này như một truyền thống – cha mẹ tôi cũng vậy.

Sống tại Australia, cha tôi luôn trả lời câu hỏi “Tại sao bạn ăn thịt chó” bằng cách dẫn giải về việc người dân ăn thịt kangaroo trong khi loài vật này là biểu tượng của đất nước. “Chúng tôi không bao giờ làm thế tại Trung Quốc”, ông nói. Tôi tin rằng ông có quan điểm của riêng mình.

Mặc dù tôi đã xa quê một thời gian dài, truyền thống Trung Quốc vẫn luôn chảy trong huyết mạch. Như việc dù có tức giận thế nào khi người thân luôn ăn thịt chó vào bữa cơm đoàn viên, tôi vẫn không ngừng háo hức cùng gia đình đón Tết Âm lịch. Như những năm khác, tôi vẫn quây quần cùng gia đình và bạn bè tại Australia ăn mừng năm mới Mậu Tuất theo truyền thống, với mọi ký ức dù tốt đẹp, tồi tệ, buồn hay mâu thuẫn về mẹ, về Duo Duo luôn hiện hữu trong tâm trí.

Phạm Huyền   |  

Du khách đổ xô tới Boracay dù hòn đảo bị ví như ‘hầm chứa thải’

Lượng du khách tới Boracay vẫn tăng nhẹ dù nơi này vừa bị Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte ví như “hầm chứa thải”.

Theo thống kê từ cảng Caticlan Jetty, trong nửa đầu tháng 2 này, tổng lượng khách trong và ngoài nước tới Boracay tăng 17,7%. Có tới 99.729 lượt khách tới đây, cao hơn so với 84.707 lượt cùng kỳ năm ngoái, CBN đưa tin.

Văn phòng du lịch ghi nhận, từ ngày 1- 17/2, tổng cộng 114.467 khách tới Boracay trong khi chỉ có 104.242 người trong năm ngoái. 

Nevin Maquirang, quản lý cảng Caticlan Jetty, cho biết dòng khách du lịch này tăng có thể do kỳ nghỉ Tết Âm lịch năm nay trùng vào dịp cuối tuần.

Bãi biển Boracay. Ảnh: CBN.

Bãi biển Boracay. Ảnh: CBN.

Dữ liệu từ một số khách sạn và khu nghỉ mát cho thấy, du khách đặt phòng cho tháng 2 từ rất lâu trước khi Tổng thống Philippines đưa ra phát ngôn chỉ trích. Ngày 19/2, một du thuyền chở 2.500 khách cập cảng ở Boracay, hai ngày sau đó, hai con tàu khác chở 4.000 khách cũng khởi hành tới hòn đảo này. 

Theo Maquirang, cách duy nhất để biết được những ảnh hưởng tiêu cực từ bình luận của Tổng thống tới nền du lịch hòn đảo là kiểm tra lượng khách tới vào tháng 3.

Trong diễn đàn kinh tế được tổ chức ở Davao vào đầu tháng 2, Tổng thống Philippines khẳng định sẽ cấm hoạt động du lịch tại đảo Boracay nếu các nhà hàng, doanh nghiệp không giữ vệ sinh môi trường. Tình trạng xả thải bừa bãi và bất hợp pháp ra biển khiến cho sức khỏe hàng triệu du khách bị đe dọa.

Tổng cục Du lịch Philippines khẳng định trong tuần vừa rồi nhiều khách hoãn đặt vé tới Boracay và các hãng lữ hành khuyến khích du khách tới Palawan thay thế. Tuy nhiên, những du khách mới tới cho biết, họ vẫn chọn Boracay là điểm đến ưa thích vào mùa hè năm nay. Họ hứa hẹn sẽ rủ bạn bè và gia đình sớm quay lại.

Vân Phạm (theo CBN News)

Quán chè hơn 40 năm: chỉ bán buổi tối với giá 5.000 đồng một chén

Hàng chè nhỏ của ông bà Tư được thắp sáng vào mỗi buổi tối bằng chiếc đèn dầu cũ kỹ từ năm 1976 đến nay ở Sài Gòn.

Cứ khoảng 8h – 9h mỗi buổi tối, người dân sống quanh khu vực hẻm 504, đường Nguyễn Kiệm (quận Phú Nhuận) lại thấy bóng dáng quen thuộc của vợ chồng bà Nguyễn Thị Tư cặm cụi dọn hàng chè ra góc vỉa hè quen thuộc. Theo bà Tư, quán chè mở từ năm 1976.

“Lúc đầu tôi chỉ nghĩ đây là công việc bán đỡ một thời gian vì cuộc sống lúc đó khó khăn quá. Nhưng không ngờ cái nghiệp bán buôn này nó gắn luôn tới nay”, bà Tư kể lại.

Bà Tư bên chiếc đèn dầu quen thuộc. Ảnh: Phong Vinh.

Bà Tư bên chiếc đèn dầu quen thuộc. Ảnh: Phong Vinh.

Gọi là quán nhưng không gian “chè đèn dầu” của ông bà Tư chỉ có vỏn vẹn một tấm gỗ được kê làm bàn, đặt các vật dụng và vài chiếc ghế nhựa cho khách. Dù không gian nhỏ và nằm trên vỉa hè, quán lúc nào cũng tấp nập khách, đông nhất là vào giữa khuya.

Quán bán 5 loại chè: chè đậu trắng, chè trôi nước, chè hoa cau (táo xọn), chè chuối chưng và chè đậu xanh bột bán. Tất cả công đoạn chuẩn bị đều do một tay bà Tư thực hiện. Các bước ngâm đậu, nhồi bột được làm trước. Khoảng 3h chiều bà bắt đầu nấu đến 7h hơn là hoàn tất.

Công việc cứ diễn ra đều đặn suốt hơn 4 thập kỷ với sự hỗ trợ từ người chồng. Bà Tư kể lại, ngày xưa ông cũng có công việc của mình, nhưng từ hồi bà bắt đầu một mình bán chè thì ông phải nghỉ việc để phụ giúp.

“Bản tính đàn ông vốn vậy, thích đứng đằng sau âm thầm vậy thôi”, bà Tư vừa cười vừa nói. Tuy tuổi đã cao, ông Tư vẫn thạo việc từ việc dọn hàng, bưng bê cho đến sắp xếp các vật dụng, dọn chén muỗng…

Quán chè hơn 40 năm: chỉ bán buổi tối với giá 5.000 đồng một chén (bài Tết)

 
 

Quán chè hơn 40 năm: chỉ bán buổi tối với giá 5.000 đồng một chén (bài Tết)

“Chè đèn dầu” chỉ bán vào buổi tối suốt hơn 40 năm qua. Video: Phong Vinh. 

Ngồi nhìn thứ ánh sáng cứ đôi lúc lại lu mờ, bà Tư tâm sự, cây đèn dầu như người bạn thân thiết gắn bó suốt mấy chục năm qua. “Hồi trước không có đèn đường nên tôi dùng đèn dầu để thắp sáng. Sau này có điện có đèn rồi nhưng tôi vẫn quen để chiếc đèn dầu ra phía trước”, bà Tư nói.

Chị Vân, hiện là ca sĩ hoạt động tự do ở Sài Gòn chia sẻ: “Trong một lần đi diễn về khuya, tôi tình cờ đi ngang đoạn đường này và thấy ngọn đèn dầu nên ghé vào xem thử. Sau đó tôi đã bị phải lòng bởi các món chè của ông bà”.

“Các món chè có vị ngọt vừa phải, ăn đến chén thứ hai mà vẫn còn muốn ăn tiếp”, anh Phong (ngụ ở quận Bình Thạnh) nhận xét.

Chè chuối chưng và chè đậu xanh bột bán là 2 món chè nhanh hết hàng nhất. Ảnh: Phong Vinh.

Chè chuối chưng và chè đậu xanh bột bán là 2 món chè nhanh hết hàng nhất. Ảnh: Phong Vinh.

Góc chè của ông bà Tư thường hết sớm nhưng cũng có hôm bán đến một hai giờ sáng. Dẫu quán được nhiều người biết đến, ông bà Tư vẫn chưa từng nghĩ sẽ nâng giá. Mỗi chén chè ăn tại chỗ hay mang đi đều có giá 5.000 đồng.

“Nhiều người khuyên tôi tăng giá chè lên để kiếm lời nhưng tôi không tăng. Quán vỉa hè nên tôi bán giá chỉ bình dân thôi. Bán hết 5 nồi chè cũng có lời chút đỉnh, không có nhiều nhưng vẫn đủ bữa cho hai vợ chồng”, bà Tư chia sẻ.

Phong Vinh   |  

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania hơn 100 tuổi

Constanța Casino là sòng bài, cũng là một trong những công trình biểu tượng từng có vẻ đẹp lộng lẫy bậc nhất ở Đông Âu.

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania hơn 100 tuổi

Constanța Casino là một sòng bài nằm ở thành phố Constanța, Romania, ở đại lộ Elisabeta chạy dọc bờ Biển Đen. Đây là một công trình biểu tượng của thành phố, sòng bài nằm bên trong tòa nhà Art Nouveau mở cửa vào tháng 8/1910. 

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania hơn 100 tuổi

Nơi đây đã được Bộ Văn hóa Romania công nhận là một công trình biểu tượng có giá trị lịch sử. Sòng bài được cai quản bởi gia đình hoàng gia Nga vào năm 1914. 

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania

 
 

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania


Trong suốt Chiến tranh thế giới thứ hai, sòng bài được cải tạo thành một bệnh viện quân y. Sau đó công trình lại trở thành một nhà hàng sau khi chiến tranh kết thúc. Tuy nhiên, nó quá tốn kém chi phí để duy trì, tòa nhà phải đóng cửa hoàn toàn và bị bỏ hoang từ năm 1990. Video: Razvan Gavan.

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania hơn 100 tuổi

Nhiếp ảnh gia Jakub Kyncl đã được tòa thị chính thành phố Consanta cấp phép vào tham quan sòng bạc. Kyncl chia sẻ rằng, khi bước vào nơi này ông hiểu vì sao người dân địa phương không đủ khả năng để tôn tạo một công trình từng rất hoành tráng như thế. Lần cuối cùng tòa nhà được sửa chữa là vào năm 1988.

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania hơn 100 tuổi

Công trình có những căn phòng lớn được trang hoàng lộng lẫy, các cầu thang rộng rãi và nhiều cửa sổ hình vỏ sò.

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania hơn 100 tuổi

Tuy nhiên, hiện nay những tàn dư của sòng bài cũ chỉ còn lại là một ngôi nhà rộng lớn bị bỏ hoang, đổ nát, có phần đáng sợ.

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania hơn 100 tuổi

Vào tháng 1 vừa qua, tòa nhà nằm trong danh sách 7 công trình lịch sử đang gặp nguy hiểm nhất ở châu Âu. 

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania hơn 100 tuổi

Nguyên nhân khiến giới chức địa phương đệ trình đơn yêu cầu đưa Constanța Casino vào danh sách của Quỹ di sản Europa Nostra là do toà nhà đang bị hư hỏng nặng nề, với nhiều chi tiết kim loại bị hoen gỉ. 

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania hơn 100 tuổi

“Có hàng trăm con chim bồ câu sống bên trong cũng như rất nhiều mèo”, Kyncl cho hay. Lông chim và phân của chúng có ở khắp nơi trong tòa nhà, khách đến đây nên mang theo một chiếc khăn bịt mặt hoặc khẩu trang.

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania hơn 100 tuổi

Một cánh cửa trang trí bằng các họa tiết tinh xảo, tỉ mỉ, đề cả năm 1910 – dấu mốc khi sòng bài mở cửa. 

Bên trong sòng bài lớn nhất Romania hơn 100 tuổi

Những ô cửa sổ lớn hình vỏ sò nhìn ra Biển Đen mênh mông. 

Hương Chi (theo News)