Nữ du khách bị cá mập cắn trọng thương khi lặn biển

Người phụ nữ nhanh chóng được đưa tới bệnh viện bằng phi cơ cứu thương sau khi gặp nạn ngoài khơi bờ biển Bahamas.

Sự việc xảy ra chiều 23/9 ở khu vực Treasure Cay, đảo Abaco. Một phụ nữ giấu tên, 32 tuổi, đến từ Massachusetts, Mỹ bất ngờ bị cá mập cắn trong chuyến đi lặn biển săn cá, Fox News đưa tin.

Theo lời kể của nạn nhân, cô có chuyến đi lặn biển săn cá cùng ba người bạn. Khi đang cầm chiến lợi phẩm bơi lại về phía thuyền thì bất ngờ một con cá mập lao vào tấn công. Tay trái của cô bị thương nặng còn ba người kia không gặp nguy hiểm.

Ngày càng nhiều vụ cá mập tấn công du khách khi lặn biển. Ảnh: Sputnik International. 

Ngày càng nhiều vụ cá mập tấn công du khách khi lặn biển. Ảnh minh họa: Sputnik International.

Người phụ nữ nhanh chóng được đưa tới bệnh viện Fort Lauderdale, Florida, Mỹ để điều trị vết thương. Bác sĩ cho biết cô đang hồi phục song không nói rõ mức độ vết thương. Nữ du khách nhận thức được việc bị động vật biển tấn công là rủi ro thường gặp với những đi lặn biển bắt cá.

Colin Albury, đội trưởng đội cứu hộ Abaco, cho biết đây là trường hợp cá mập tấn công đầu tiên ở bãi biển này năm nay.

Đây không phải trường hợp đầu tiên du khách tắm biển bị cá mập tấn công. Sự việc gần đây nhất xảy ra vào giữa tháng 9, ở quần đảo Whitsundays, Queensland, Australia. Nạn nhân là một phụ nữ và một bé gái 12 tuổi. Ngay sau đó, chính quyền nơi đây đã mở cuộc truy lùng và giết chết 4 con cá mập. Họ nhận định giảm thiểu số lượng cá mập là cách tốt nhất để đảm bảo an toàn cho du khách. 

Australia giết 4 con cá mập sau khi khách tắm biển bị thương

 
 

Australia giết 4 con cá mập sau khi khách tắm biển bị thương

Australia giết 4 con cá mập sau khi khách tắm biển bị thương. Video: News.

Vân Phạm

Hành trình 4 ngày 3 đêm đến Phượng Hoàng cổ trấn  

Trước khi đến cổ trấn, du khách có thể ghé Thiên hộ Miêu trại, để được phụ nữ Miêu (Trung Quốc) rót rượu tận miệng mà không cần dùng tay.

Từ Việt Nam, du khách có hai cách để đến Quý Châu, Trung Quốc. Một là bạn đi ôtô tới Lạng Sơn, qua cửa khẩu Hữu Nghị, di chuyển 18 km đến Bằng Tường, Trung Quốc để ăn trưa, rồi đi Nam Ninh bằng đường cao tốc mới. Đến Nam Ninh, sau khi ăn tối bạn bay tới Quý Châu.

Phương án thứ hai, chi phí đắt hơn là bay thẳng từ Hà Nội đến Nam Ninh, rồi nối chuyến tới Đồng Nhân, Quý Châu.

Đồi chè ở Đồng Nhân, Quý Châu, Trung Quốc.

Đồi chè ở Đồng Nhân, Quý Châu, Trung Quốc.

Ngày hai, bạn nên đến địa điểm nhiều du khách thích ở Quý Châu là núi Phan Tĩnh. Đây là một trong 5 ngọn núi Phật giáo nổi tiếng của Trung Quốc. Tại đây, du khách hành hương lên chùa Long Tuyền, một trong 48 chùa cổ nhất nước hoặc đi qua di tích chùa Trình Ân, leo lên hòn Kim Đỉnh với độ cao hơn 100 m để thắp hương ở điện Phật.

Buổi chiều, du khách nên tới Thiên hộ Miêu trại (Tây Giang), làng của người dân tộc Miêu lớn nhất Trung Quốc. Miêu trại nằm trong một thung lũng màu mỡ ở huyện Lôi Sơn, châu tự trị Kiềm Đông Nam.

Nơi đây nổi tiếng với khung cảnh núi rừng hùng vĩ, với hàng nghìn nóc nhà san sát dựng trên núi. Phần lớn ngôi nhà này là nhà sàn gỗ đặc trưng của Tây Giang.

Hành trình 4 ngày 3 đêm đến Phượng Hoàng cổ trấn

 
 

Hành trình 4 ngày 3 đêm đến Phượng Hoàng cổ trấn

Khách Việt được phụ nữ Miêu tiếp rượu.

Đến đây, sau khi nhận phòng, du khách có thể đi ăn tối và thăm thú khu vực làng người Miêu. Một điều thú vị là theo truyền thống, khách sẽ được người dân tộc Miêu phục vụ rượu thay lời chào hỏi. Mỗi khách sẽ phải uống hết một bát rượu xếp theo hình thác nước, và không được chạm tay vào bát rượu. Ai phạm quy sẽ phải uống bù gấp ba.

Nơi này san sát nhà cửa, hàng quán rực rỡ ánh đèn. Tại quảng trường, bạn có thể thuê quần áo truyền thống của người Miêu để mặc và chụp ảnh lưu niệm.

Ngày thứ 3, bạn có thể dành nửa buổi để đi mua sắm, chụp ảnh check in “sống ảo” ở khu vực này, và mua các món quà lưu niệm như khăn, đồ thủ công, lạp xưởng, thịt hun khói, thịt gác bếp…

Sau buổi trưa, du khách lên xe di chuyển tới Phượng Hoàng cổ trấn – nơi rất nổi tiếng đối với du khách Trung Quốc và Việt Nam.

Phượng Hoàng cổ trấn lúc sáng sớm.

Phượng Hoàng cổ trấn lúc sáng sớm.

Một số địa điểm nổi tiếng ở đây phải kể đến: cầu Hồng Kiều – nơi tương truyền Lưu Bá Ôn trấn trạch long mạch quốc gia hàng nghìn năm về trước; lầu Miêu Miêu, Bắc Môn cổ thành, Lầu phong Thuý Hồng Kiều… và trải nghiệm đi thuyền trên dòng Đà Giang.

Bạn cũng có thể ngồi nhâm nhi trong các quán bar, cà phê dọc bên sông… tận hưởng không khí vừa hoài niệm, vừa sôi động nơi đây.

Sang ngày thứ 4, du khách đi xe về Đồng Nhân rồi bay Nam Ninh. Tại đây, bạn có thể chọn hai phương tiện: ôtô hoặc bay về Việt Nam.

Phượng Hoàng Cổ trấn, Thiên hộ Miêu trại đang là điểm đến thu hút nhiều khách Việt vì sự độc đáo, cổ kính của nó. Bạn có thể đi tự túc, hoặc mua tour của một số công ty như Five Stars Hà Nội. Giá tour vào khoảng 6-7 triệu đồng với du khách đi đường bộ, 9-10 triệu đồng nếu đi máy bay và được nghỉ tại các khách sạn 4 sao địa phương.

Anh Minh

Hành trình 4 ngày 3 đêm đến Phượng Hoàng cổ trấn  

Trước khi đến cổ trấn, du khách có thể ghé Thiên hộ Miêu trại, để được phụ nữ Miêu (Trung Quốc) rót rượu tận miệng mà không cần dùng tay.

Từ Việt Nam, du khách có hai cách để đến Quý Châu, Trung Quốc. Một là bạn đi ôtô tới Lạng Sơn, qua cửa khẩu Hữu Nghị, di chuyển 18 km đến Bằng Tường, Trung Quốc để ăn trưa, rồi đi Nam Ninh bằng đường cao tốc mới. Đến Nam Ninh, sau khi ăn tối bạn bay tới Quý Châu.

Phương án thứ hai, chi phí đắt hơn là bay thẳng từ Hà Nội đến Nam Ninh, rồi nối chuyến tới Đồng Nhân, Quý Châu.

Đồi chè ở Đồng Nhân, Quý Châu, Trung Quốc.

Đồi chè ở Đồng Nhân, Quý Châu, Trung Quốc.

Ngày hai, bạn nên đến địa điểm nhiều du khách thích ở Quý Châu là núi Phan Tĩnh. Đây là một trong 5 ngọn núi Phật giáo nổi tiếng của Trung Quốc. Tại đây, du khách hành hương lên chùa Long Tuyền, một trong 48 chùa cổ nhất nước hoặc đi qua di tích chùa Trình Ân, leo lên hòn Kim Đỉnh với độ cao hơn 100 m để thắp hương ở điện Phật.

Buổi chiều, du khách nên tới Thiên hộ Miêu trại (Tây Giang), làng của người dân tộc Miêu lớn nhất Trung Quốc. Miêu trại nằm trong một thung lũng màu mỡ ở huyện Lôi Sơn, châu tự trị Kiềm Đông Nam.

Nơi đây nổi tiếng với khung cảnh núi rừng hùng vĩ, với hàng nghìn nóc nhà san sát dựng trên núi. Phần lớn ngôi nhà này là nhà sàn gỗ đặc trưng của Tây Giang.

Hành trình 4 ngày 3 đêm đến Phượng Hoàng cổ trấn

 
 

Hành trình 4 ngày 3 đêm đến Phượng Hoàng cổ trấn

Khách Việt được phụ nữ Miêu tiếp rượu.

Đến đây, sau khi nhận phòng, du khách có thể đi ăn tối và thăm thú khu vực làng người Miêu. Một điều thú vị là theo truyền thống, khách sẽ được người dân tộc Miêu phục vụ rượu thay lời chào hỏi. Mỗi khách sẽ phải uống hết một bát rượu xếp theo hình thác nước, và không được chạm tay vào bát rượu. Ai phạm quy sẽ phải uống bù gấp ba.

Nơi này san sát nhà cửa, hàng quán rực rỡ ánh đèn. Tại quảng trường, bạn có thể thuê quần áo truyền thống của người Miêu để mặc và chụp ảnh lưu niệm.

Ngày thứ 3, bạn có thể dành nửa buổi để đi mua sắm, chụp ảnh check in “sống ảo” ở khu vực này, và mua các món quà lưu niệm như khăn, đồ thủ công, lạp xưởng, thịt hun khói, thịt gác bếp…

Sau buổi trưa, du khách lên xe di chuyển tới Phượng Hoàng cổ trấn – nơi rất nổi tiếng đối với du khách Trung Quốc và Việt Nam.

Phượng Hoàng cổ trấn lúc sáng sớm.

Phượng Hoàng cổ trấn lúc sáng sớm.

Một số địa điểm nổi tiếng ở đây phải kể đến: cầu Hồng Kiều – nơi tương truyền Lưu Bá Ôn trấn trạch long mạch quốc gia hàng nghìn năm về trước; lầu Miêu Miêu, Bắc Môn cổ thành, Lầu phong Thuý Hồng Kiều… và trải nghiệm đi thuyền trên dòng Đà Giang.

Bạn cũng có thể ngồi nhâm nhi trong các quán bar, cà phê dọc bên sông… tận hưởng không khí vừa hoài niệm, vừa sôi động nơi đây.

Sang ngày thứ 4, du khách đi xe về Đồng Nhân rồi bay Nam Ninh. Tại đây, bạn có thể chọn hai phương tiện: ôtô hoặc bay về Việt Nam.

Phượng Hoàng Cổ trấn, Thiên hộ Miêu trại đang là điểm đến thu hút nhiều khách Việt vì sự độc đáo, cổ kính của nó. Bạn có thể đi tự túc, hoặc mua tour của một số công ty như Five Stars Hà Nội. Giá tour vào khoảng 6-7 triệu đồng với du khách đi đường bộ, 9-10 triệu đồng nếu đi máy bay và được nghỉ tại các khách sạn 4 sao địa phương.

Anh Minh

Nữ du khách bị cá mập cắn trọng thương khi lặn biển  

Người phụ nữ nhanh chóng được đưa tới bệnh viện bằng phi cơ cứu thương sau khi gặp nạn ngoài khơi bờ biển Bahamas.

Sự việc xảy ra chiều 23/9 ở khu vực Treasure Cay, đảo Abaco. Một phụ nữ giấu tên, 32 tuổi, đến từ Massachusetts, Mỹ bất ngờ bị cá mập cắn trong chuyến đi lặn biển săn cá, Fox News đưa tin.

Theo lời kể của nạn nhân, cô có chuyến đi lặn biển săn cá cùng ba người bạn. Khi đang cầm chiến lợi phẩm bơi lại về phía thuyền thì bất ngờ một con cá mập lao vào tấn công. Tay trái của cô bị thương nặng còn ba người kia không gặp nguy hiểm.

Ngày càng nhiều vụ cá mập tấn công du khách khi lặn biển. Ảnh: Sputnik International. 

Ngày càng nhiều vụ cá mập tấn công du khách khi lặn biển. Ảnh minh họa: Sputnik International.

Người phụ nữ nhanh chóng được đưa tới bệnh viện Fort Lauderdale, Florida, Mỹ để điều trị vết thương. Bác sĩ cho biết cô đang hồi phục song không nói rõ mức độ vết thương. Nữ du khách nhận thức được việc bị động vật biển tấn công là rủi ro thường gặp với những đi lặn biển bắt cá.

Colin Albury, đội trưởng đội cứu hộ Abaco, cho biết đây là trường hợp cá mập tấn công đầu tiên ở bãi biển này năm nay.

Đây không phải trường hợp đầu tiên du khách tắm biển bị cá mập tấn công. Sự việc gần đây nhất xảy ra vào giữa tháng 9, ở quần đảo Whitsundays, Queensland, Australia. Nạn nhân là một phụ nữ và một bé gái 12 tuổi. Ngay sau đó, chính quyền nơi đây đã mở cuộc truy lùng và giết chết 4 con cá mập. Họ nhận định giảm thiểu số lượng cá mập là cách tốt nhất để đảm bảo an toàn cho du khách. 

Australia giết 4 con cá mập sau khi khách tắm biển bị thương

 
 

Australia giết 4 con cá mập sau khi khách tắm biển bị thương

Australia giết 4 con cá mập sau khi khách tắm biển bị thương. Video: News.

Vân Phạm

‘Vạn Lý Trường Thành’ thứ hai ít người biết ở Trung Quốc

Dù không nổi tiếng như Vạn Lý Trường Thành, Tường thành Nam Kinh lại là bức tường bảo vệ nội đô dài nhất thế giới.

Là nơi thu hút đông đảo khách du lịch, Vạn lý Trường Thành đã trở thành một biểu tượng kiến trúc tự hào của Trung Quốc. Tuy nhiên, đây không phải là bức trường thành duy nhất của nước này, theo BBC.

Ở thành phố Nam Kinh, tây bắc Thượng Hải, có một “Vạn Lý Trường hành” khác tọa lạc bên bờ sông Dương Tử. Chiếm một ví trí quan trọng trong lịch sử Trung Quốc, công trình này là bức tường thành quây tròn dài nhất thế giới.

Tường thành Nam Kinh ngày nay. Ảnh: Pinterest.

Tường thành Nam Kinh ngày nay. Ảnh: Pinterest.

Tường thành Nam Kinh được xây dựng trong khoảng năm 1366 tới 1386 nhằm bảo vệ cố đô của triều nhà Minh. Khoảng 200.000 công nhân xây dựng thành trì này trong 21 năm và vận chuyển gần 7 triệu mét khối đất. 

Chu Nguyên Chương, Hoàng đế đầu tiên của triều Minh, đã ban lệnh cho dân khắp năm tỉnh lân cận phải sản xuất gạch xây thành, mỗi viên nặng khoảng 2,7 kg, theo China Travel Guide

Đặc biệt, mỗi viên gạch đều ghi lại các thông tin như nơi chế tác, viên quan chịu trách nhiệm, hay người thợ làm ra chúng. Nhờ đó, hơn 300 triệu viên gạch đắp Tường thành Nam Kinh trở thành bộ tài liệu lịch sử về xây dựng lớn nhất thế giới. Chúng gắn kết bằng một hỗn hợp đông đặc gồm vôi, nước gạo và dầu tùng. Chiều cao bức tường đạt từ 14 đến 20 mét, rộng 14 mét. Trên đỉnh có 13.616 lỗ châu mai để phòng thủ.

Bức tường thành quây tròn dài nhất thế giới này bao bọc một vùng rộng hơn 5.400 hecta nội đô Nam Kinh. Bức tường ban đầu dài gần 35 km; ngày nay còn sót lại gần 21 km.

Trang Travel Guide China chỉ ra Tường thành Nam Kinh được xây dựng theo phong cách truyền thống kết hợp khung cảnh non nước tự nhiên của thành phố. Bức tường thành cổ vẫn đứng vững là minh chứng cho trình độ quy hoạch đỉnh cao của người Trung Quốc xưa, cũng như phản ánh sự phồn hoa của các kinh đô cổ.

Ngày nay, du khách tới Nam Kinh có thể tham quan bức tường thành cổ tại 6 phần mở cửa cho công chúng: 6 km từ Trung Hoa Môn tới An Môn, 2 km từ cổng Zhong Shan tới đường Đông Guanghua, 6 km từ Đông Thuỷ Quan đến Tây Thuỷ Quan, 1 km từ núi Qing Ling đến Vườn Quốc phòng, 4 km từ cổng Ding Huai đến núi Sư Tử, và 2 km từ đường Zhong Fu đến cổng Zhong Fang.

Trung Hoa Môn là cổng phía nam, nằm ở phía bắc sông Tần Hoài với dấu tích còn lại của ba cung điện lớn liền kề. Khu vực phía đông của bức tường bao quanh Đông Thuỷ Quan đã được phát triển thành một công viên lớn.

Đông Thuỷ QuanQuan ngày nay. Ảnh: Nanjing Travel.

Đông Thuỷ Quan ngày nay. Ảnh: Nanjing Travel.

Vũ Môn là trạm cuối trên đường đi dành riêng cho hoàng đế Minh triều, dẫn vào cung ở phía bắc Đông Thuỷ Quan. Ngày nay, một không gian xanh được mở ra trên nền cung điện cổ, với một cổng chào, hào nước, tàn tích của đàn tế trời, và một bức tường đá với tranh điêu khắc của các loài sinh vật huyền thoại từ đời Minh. Công viên giờ đây tràn đầy sức sống với những môn sinh Thái Cực Quyền tập luyện mỗi ngày.

Tiếp tục đi ngược chiều kim đồng hồ dọc theo lối đi trên tường thành, cổng Taicheng mang đến một tầm nhìn bao la về một phía hồ Huyền Vũ ở trung tâm thành phố, phía bên kia là một ngôi đền cổ xưa đứng kế tòa tháp chọc trời Zifeng. 

Tại điểm cực bắc của tường thành là cửa ngõ được hoàn thiện nhất, An Môn. Nằm ngay phía bắc của hồ Huyền Vũ, pháo đài này là một khu vực quân sự được bảo vệ nghiêm ngặt khỏi sự tò mò của công chúng trong hơn bảy thập kỷ qua. Đây cũng là cánh cổng duy nhất có tháp canh.

'Vạn Lý Trường Thành' thứ hai ít người biết ở Trung Quốc

 
 

‘Vạn Lý Trường Thành’ thứ hai ít người biết ở Trung Quốc

Nam Kinh huyền bí. Video: Andy To.

Trường Đặng

Theo Tổ chức Di sản Thế giới UNESCO, thành phố Nam Kinh mang trong mình bốn đặc điểm nổi bật nhất ít ai ngờ. Nó là thành phố có quy mô lớn nhất và được sử dụng lâu nhất; có quy hoạch hoàn hảo nhất; có di tích gạch lớn nhất; và nổi bật vẫn là nơi có bức tường thành bảo vệ nội đô duy nhất vẫn còn đứng vững cho tới ngày hôm nay.

Những điểm tham quan của thành phố: Công viên Ngọ Triều Môn, Tường thành Nam, Minh Hiếu Lăng – nơi yên nghỉ của Chu Nguyên Chương, Lăng Tôn Trung Sơn, Vườn Chiêm Viên, Bảo tàng Nam Kinh…

Từ Hà Nội hoặc TP HCM, du khách có thể lựa chọn đường bay của các hãng hàng không như Vietnam Airlines, China Airlines, Hong Kong Airlines, EVA Air… với giờ bay từ 6 đến 9 tiếng, quá cảnh tại Hong Kong, Quảng Châu, Đài Bắc…

Tiệm mì gốc Hoa 38 năm ở ngoại ô Sài Gòn

Quán ăn của gia đình ông Hà ở quận Gò Vấp nằm xa trung tâm thành phố nhưng vẫn đón một lượng khách ổn định suốt 38 năm qua.

Tiệm mì gia gốc Hoa 38 năm 'lạc' ở ngoại ô Sài Gòn

 
 

Tiệm mì gia gốc Hoa 38 năm ‘lạc’ ở ngoại ô Sài Gòn

Tiệm mì xuất hiện ở Sài Gòn từ năm 1980. Video: Di Vỹ.

Nhắc đến món ăn đặc trưng của người Hoa ở Sài Gòn, người ta sẽ nhớ ngay đến món hủ tiếu mì, thường được bán tập trung ở khu Chợ Lớn xưa, nay là quận 5, 6, 10 và một phần quận 1, 11. Thế nhưng, ít ai để ý ở trên đường Phan Huy Ích (quận Gò Vấp) có một quán hủ tiếu mì chính gốc người Hoa đã giữ lửa gần 40 năm nay.

Không hề có bảng hiệu, đặc điểm nhận biết quán này là chiếc xe cũ kỹ nhưng có màu sắc sặc sỡ, lúc nào cũng nghi ngút khói.

Ông Hà ngồi bên chiếc xe hủ tiếu đã gắn bó suốt 38 năm. Ảnh: Linh Sea.

Ông Hà – chủ quán, ngồi bên chiếc xe hủ tiếu đã gắn bó suốt 38 năm. Ảnh: Linh Sea.

Chủ tiệm mì là ông Lương Sú Há (70 tuổi). Ông cho biết, quán mở từ năm 1980 và đã dời vị trí một lần. “Gần 40 năm chúng tôi duy trì bếp ăn này. Khách đến quán bây giờ đông hơn ngày trước, có cả người nước ngoài”, ông Hà tự hào nói.

Mặt bằng hiện tại là của gia đình nên quán mở bán từ sáng đến tối. Nhà ông Há là một trong số ít gia đình gốc Hoa còn ở lại quận Gò Vấp. Ông kể, trước đây rất đông người Hoa đến đây sinh sống, nay họ di dân hết.

Hủ tiếu ở quán là loại sợi to mềm, màu trắng muốt, tươi dai và không bở trong nước. Gia vị nêm nếm gồm xì dầu và dấm đỏ đúng điệu món Hoa. “Quanh đây nhiều người Việt không biết dấm đỏ và quen nêm bằng nước mắm, tuy nhiên tiệm mình không có, thế là phải giới thiệu cho khách nên dùng đúng loại gia vị này mới ngon”, con trai ông Há kể.

Vợ ông Há (bên trái trái) cùng con gái đang chuẩn bị món ăn cho khách. Ảnh: Di Vỹ.

Vợ ông Há (trái) cùng con gái đang chuẩn bị món ăn cho khách. Ảnh: Di Vỹ.

Nguyên liệu nhà chuẩn bị vừa đủ bán mỗi buổi, không bày sẵn thực phẩm cả ngày, để tô mì luôn tươi mới. Hoành thánh cũng không nặn, trữ sẵn mà khách gọi mới làm, thịt xá xíu hay rau hẹ cũng chỉ cắt sẵn vừa đủ cho hai, ba tô rồi cắt tiếp.

Cứ tầm 7-8h sáng, góc nhà nhỏ ở mặt tiền đường Phan Huy Ích lại đón một lượng đông thực khách. Đa phần là người dân sống quanh khu vực, cũng có người từ nơi khác đi một đoạn đường dài để thưởng thức lại hương vị quen thuộc ngày nào, ngoài ra còn cả khách nước ngoài tìm đến ăn thử rồi ăn lại nhiều lần.

Anh Khoa (hiện sống ở quận 3) cho hay thường đến quán vào sáng cuối tuần. “Ngày trước tôi ở trọ gần đây nên thường dùng hủ tiếu bác Há vào buổi sáng trước khi đi làm. Dù đã dọn sang chỗ ở mới, tôi vẫn thường ghé quán mỗi khi thèm. Món ăn hợp khẩu vị, cách phục vụ cũng rất tận tình”, anh Khoa chia sẻ.

“Tô hủ tiếu mì có vị ngọt thanh của thịt và nước xương, mùi thơm hơi bùi của bột từ sợi hủ tiếu mì và hoành thánh. Tôi già khá kén ăn nhưng rất thích hương vị hủ tiếu nhà ông Há”, cô Mai ở cùng đường Phan Huy Ích cho biết.

Quán mở cửa từ 6h đến 20h mỗi ngày. Thực đơn có nhiều món cho khách lựa chọn như hủ tiếu xương, hủ tiếu mì, mì hoành thánh, hủ tiếu mì hoành thánh… Tại địa chỉ này, khách để xe ở phía trước, thưởng thức món ăn trên bàn ghế cao ráo, sạch sẽ.

Giá cho mỗi suất ăn dao động từ 30.000  đến 50.000 đồng. Ảnh: Linh Sea.

Giá cho mỗi suất ăn từ 30.000  đến 50.000 đồng. Ảnh: Linh Sea.

Di Vỹ – Linh Sea

Vào nhà hàng 5 sao, tôi có được đi dép lê không?

Tôi mặc quần ngắn, đi dép lê và được nhân viên nhắc nhở không nên ăn mặc như thế khi vào nhà hàng 5 sao.

Nhiều người mặc định rằng khi vào nhà hàng sang trọng phải ăn mặc lịch sự và đẹp đẽ. Nhưng đối với tôi, việc thưởng thức đồ ăn và cảm nhận nó ngon hay không phụ thuộc vào tâm thế lúc đó có thoải mái hay không.

Tôi ở Hà Nội. Trong chuyến du lịch Sài Gòn hồi tháng trước, lúc vào một nhà hàng sang trọng, tôi được nhân viên nói nhỏ là không nên mặc đồ ngắn và đi dép lê. Tôi thì lại cho rằng việc ăn mặc thế nào là tuỳ vào sở thích của mỗi người, miễn sao tôi có đủ tiền để chi trả cho bữa ăn. Theo bạn, nhân viên có nên nhắc nhở khách? Tôi có nên đi dép lê, mặc quần áo ngắn vào nhà hàng?

A.M

Chia sẻ thắc mắc của bạn tại đây.

Người mẫu Đức tận hưởng kỳ nghỉ 6 ngày cùng bạn trai ở Phú Quốc

Deborah Tramitz có kỳ nghỉ 6 ngày trên đảo Phú Quốc, song 3 ngày đầu trời mưa lớn và cô bị ốm.

Ảnh: Deborah Tramitz

Bí ẩn về bộ tộc người rắn ở Ấn Độ  

Mối liên kết giữa rắn và người ở bộ tộc Irula lớn đến mức họ coi việc tay không bắt rắn là điều quá đỗi bình thường.

Tại làng Vadanemmeli ở miền nam Ấn Độ, Rajendran – người đàn ông trong chiếc áo xà rông bạc màu, đặt một con rắn hổ mang vào nồi đất bằng tay không. Đối với đa số người bình thường đó thực sự là một thách thức, nhưng dân làng Vadanemmeli như anh Rajendran coi đây là chuyện nhỏ. Ngồi cạnh dòng nước lấp lánh của vịnh Bengal, Rajendran kể về công việc kỳ lạ của mình với lũ rắn.

Rajendran là một người thuộc bộ tộc Irula, một trong những cộng đồng bản địa lâu đời nhất ở Ấn Độ, sống dọc theo bờ biển phía đông bắc của bang Tamil Nadu. Đúng như biệt danh người rắn ở miền nam Ấn Độ, bộ tộc này được biết đến với những kiến thức cổ xưa và sâu rộng về loài rắn. Kỹ năng bắt rắn của họ đóng góp một phần quan trọng trong ngành y tế nước nhà, nhưng ít được ghi nhận, theo BBC.

Người Irula nổi tiếng với kiến thức về các loài rắn. Ảnh: Alamy.

Người Irula nổi tiếng với kiến thức về các loài rắn. Ảnh: Alamy.

Quy trình chiết xuất nọc rắn

“Nhiều người sợ rắn”, Rajendran nói. “Nhưng phải nhớ rằng con rắn chỉ quan tâm đến chuyện sống còn. Nếu chúng ta di chuyển một cách kích động, con rắn sẽ cảm thấy đó là một mối đe dọa và có thể tấn công. Nếu chúng ta đứng yên, thông thường nó sẽ trườn đi”.

Ở Ấn Độ, hàng năm gần 50.000 người chết vì rắn cắn, và phương pháp điều trị đáng tin cậy duy nhất là thuốc kháng nọc độc. Sáu công ty khắp Ấn Độ sản xuất khoảng 1,5 triệu lọ thuốc kháng nọc độc hàng năm, và hầu hết nó có nguồn gốc từ nọc độc do người Irula chiết từ rắn.

Rajendran làm việc trong văn phòng của Hiệp hội Hợp tác xã Công nghiệp Săn bắt Rắn Irula ở Vadanemmeli. Anh và những nhân viên khác được thuê để bắt rắn và chiết xuất nọc độc của chúng. 

Tại nơi chiết nọc, Rajendran nhảy xuống một hố cát với bức tường gạch thấp bao quanh. Nơi đây có một mái tranh để bảo vệ không gian khỏi ánh mặt trời. Một nền đất nhỏ nhô lên giữa hố cát, trên đó đặt một tấm bảng đen ghi các chi tiết của loài rắn bị nhốt bên trong. Từ một nồi đất, Rajendran lấy ra một con rắn hổ bướm Russell’s Pit Viper – một trong “Tứ đại độc xà của Ấn Độ”, và đặt nó lên trên nền. Những họa tiết hình tròn đẹp mắt trên da con vật cho thấy nọc của nó độc tới mức nào. 

“Chúng tôi hiện không giữ quá nhiều rắn”, anh nói và chỉ vào vô số nồi đất rỗng được xếp gọn gàng bên ngoài. Mỗi nồi thường sẽ được đổ cát ngập một nửa, trước khi cho hai con rắn vào. Miệng nồi sẽ được đậy cẩn thận bằng vải bông xốp để rắn vẫn có đủ không khí nhưng không thể trốn ra. Đó là một biện pháp phòng ngừa cần thiết, cả cho sự an toàn của rắn và con người, khi số lượng rắn độc trong khu vực này quá lớn.

Theo giấy phép, hợp tác xã có thể giữ khoảng 800 con rắn một lúc. Rajendran cho biết: “Chúng tôi giữ rắn trong 21 ngày và rút nọc độc bốn lần trong suốt thời gian đó. Sau đó, chúng sẽ được thả về tự nhiên. Chúng tôi đánh một dấu nhỏ trên bụng của chúng để tránh bắt liên tục cùng một con. Dấu hiệu này sẽ biến mất sau vài lần thay da”.

Kỹ năng bắt rắn đã ăn vào máu

Vẻ thành thạo của Rajendran hay hiểu biết sâu sắc của anh về rắn bắt nguồn từ thời thơ ấu sống trong những cánh rừng và bụi rậm trong vùng. Trước khi lên 10, anh đã chứng kiến hàng trăm con rắn bị bắt. Người Irula thường làm việc này trong im lặng, kể cả khi có bạn đồng hành. Theo bản năng, họ nhận biết được những dấu hiệu mờ nhạt trên mặt đất để tiếp tục theo dõi hoặc từ bỏ lũ rắn. 

Nguồn gốc của cộng đồng Irula và mối tương tác với loài rắn vẫn là một bí ẩn, nhưng mối liên kết này đã xuất hiện từ lâu trong những câu chuyện thần thoại của bộ tộc. Người Irula thờ thần trinh nữ Kanniamma – người gắn liền với rắn hổ mang. Trong nhiều nghi thức tâm linh của bộ tộc, thầy tu sẽ lên đồng và rít như một con rắn, loài vật tượng trưng cho linh hồn của nữ thần.

Tuy nhiên, xuyên suốt thế kỷ 20, hàng chục nghìn người Irula đã phải kiếm sống bằng cách săn rắn để lấy da, dù họ không ăn thịt rắn như một cách tôn kính nữ thần. Mỗi tấm da rắn chỉ được bán với giá 10 đến 50 rupee (3.000 – 16.000 đồng) trước khi được các thương nhân xử lý và xuất khẩu sang châu Âu và Mỹ phục vụ ngành công nghiệp thời trang. Đến năm 1972, Đạo luật bảo vệ động vật hoang dã ở Ấn Độ có hiệu lực đã ngăn chặn nạn săn bắn một số động vật, bao gồm cả loài rắn.

Romulus Whitaker là một nhà bảo tồn học đã làm việc với người Irula trong gần 50 năm. Ông nói: “Sau khi Đạo luật bảo vệ động vật hoang dã ra đời, người Irula đã trải qua một giai đoạn khốn khó”. Theo ông, số tiền bán da rắn là một phần thu nhập lớn hàng tháng của nhiều gia đình Irula: “Tôi có thể nói rằng họ đã gần như chết đói”.

Sống nhờ thiên nhiên, người Irula từng bị các quan chức địa phương coi là kẻ săn trộm. Họ cũng thường bị các cộng đồng khác trong khu vực nghi ngờ và mang thành kiến về tập tục bắt rắn. Hợp tác xã ra đời là một bước ngoặt quan trọng. Mặc dù chỉ tuyển dụng chưa tới 1% trong khoảng 190.000 dân bản địa, tổ chức này đã tạo cơ hội cho người dân sử dụng kỹ năng truyền thống một cách hợp pháp.

Bước ngoặt của người Irula

Điều đáng khích lệ là những kỹ năng với rắn của người Irula đã giúp họ nhận được lời mời hợp tác từ Ủy ban bảo tồn Động vật Hoang dã và Thủy sản Florida của Mỹ. Hai thành viên của cộng đồng, Masi và Vadivel, đã sang Mỹ để tham gia vào một dự án nhằm kiểm soát quá trình sinh sôi của trăn Miến Điện – đe dọa các loài động vật có vú trong Vườn quốc gia Everglades.

“Người Irula là lựa chọn tốt nhất của chúng tôi”, theo Joe Wasilewski, một chuyên gia về động vật hoang dã thuộc Đại học Florida.

Hai người đàn ông Irula tới Florida, Mỹ để giúp các nhà nghiên cứu giải quyết vấn đề về trăn Miến Điện trong vườn quốc gia Everglades. Ảnh: Joe Wasilewski.

Hai người đàn ông Irula tới Florida, Mỹ để giúp các nhà nghiên cứu giải quyết vấn đề về trăn Miến Điện trong vườn quốc gia Everglades. Ảnh: Joe Wasilewski.

Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều áp lực đối với người Irula và cuộc sống của họ. Rajendran lo lắng về quá trình đô thị hóa lan nhanh về phía làng Vadanemmeli và nơi này có thể bị các thành phố đang phát triển nuốt chửng. Con đường đến ngôi làng dần xuất hiện những showroom tường kính, hay biệt thự nghỉ dưỡng cuối tuần. Gần khu vực khai thác nọc độc rắn, các khu resort cao cấp cũng đang mọc lên với tầm nhìn ra vịnh Bengal.

Ngoài ra, Tổ chức Y tế Thế giới khuyến cáo rằng thuốc kháng nọc độc phải được chiết xuất từ rắn nuôi nhốt. Điều này đồng nghĩa với khả năng giảm thiểu nhu cầu chiết nọc từ rắn hoang dã – khiến kỹ năng săn bắt rắn của người Irula dần mai một.

Masi, Vadivel và Rajendran có thể là thế hệ người Irula cuối cùng thực sự hiểu về loài rắn. Hầu hết bậc cha mẹ Irula đều muốn con cái hòa nhập xã hội hiện đại của Ấn Độ theo một cách nào đó. Tỷ lệ trẻ tới trường học gia tăng, các em không còn cùng cha mẹ vào rừng. “Nhiều người Irula thuộc thế hệ trẻ thậm chí còn sợ rắn”, nhà bảo tồn Whitaker nói.

Tuy nhiên, trước khi lo lắng về tương lai, người Irula vẫn bày tỏ lòng biết ơn đối với những kỹ năng truyền thống của cộng đồng. “Việc sống cùng những con rắn đã giúp đỡ và nuôi dưỡng chúng tôi vào những thời điểm khó khăn nhất. Hy vọng những kiến thức học được từ cha ông sẽ không biến mất cùng chúng tôi”, chị Susila, người trong bộ tộc Irula cho hay.

Bí ẩn về bộ tộc người rắn ở Ấn Độ

 
 

Bí ẩn về bộ tộc người rắn ở Ấn Độ

Người Irula bắt rắn ngoài tự nhiên như thế nào. Video: jaya kumar.

Trường Đặng